HOUSE OF LUXE

HOUSE OF LUXE | Khi căn nhà được tạo nên từ cảm giác sau cơn mưa

Sep 06, 2026 | By LUXUO Vietnam

Có những con hẻm ở Sài Gòn dường như có một nhịp sống khác với phần còn lại của thành phố. Bước qua khỏi những con đường đông đúc, tiếng xe cộ dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những khoảng hiên nhỏ, những quán cà phê nép mình sau cánh cửa, những góc ăn uống và những điểm hẹn nơi người ta có thể ngồi xuống thật lâu mà không cần vội vã rời đi. Ở đó, cuộc sống diễn ra chậm hơn một nhịp. Người ta tìm đến không chỉ để ăn một bữa tối hay uống một ly cà phê, mà để gặp nhau, trò chuyện, nghe một bản nhạc và dành cho mình một khoảng thời gian tách khỏi những náo nhiệt bên ngoài.

Căn nhà của nhà thiết kế Chính Trực nằm trong một không gian như thế.

Ẩn mình giữa một con phố lâu đời ở Sài Gòn, căn nhà gần như tiếp nối tinh thần của chính nơi nó tọa lạc: không phô bày từ bên ngoài, nhưng mở ra một thế giới rất riêng khi bước qua cánh cửa. Nếu con hẻm là nơi những cuộc gặp gỡ nhỏ diễn ra một cách tự nhiên, thì ngôi nhà của Trực cũng được tạo nên với một mong muốn tương tự, trở thành một nơi mà người ta muốn tìm về sau một ngày dài, có thể ngồi xuống, nâng một ly cocktail, nghe nhạc và kể nhau nghe những câu chuyện chưa kịp nói. Có lẽ vì vậy mà khi những hình ảnh đầu tiên của căn nhà được chia sẻ, không ít người đã nghĩ rằng anh vừa mở một quán bar mới. Và với anh, đó lại chính là một tín hiệu đáng mừng.

Tôi muốn căn nhà của anh thành cảm giác của một quán bar, ai cũng có thể coi đó là nhà của mình.

Đó là một căn nhà được anh hình dung như là một nơi để trở về sau một ngày dài, nhưng cũng đủ cởi mở cho những buổi gặp gỡ cùng bạn bè. Cảm hứng “After the Rain” đến từ khoảnh khắc sau cơn mưa, khi cây cối hồi sinh, không khí dịu lại và mọi thứ dần trở nên ấm áp hơn.

After the Rain với tôi không phải là hình ảnh của cơn mưa, mà là cảm giác khi cơn mưa đi qua, khi mọi thứ trở nên ấm hơn và bắt đầu hồi sinh.

Với nhà thiết kế Chính Trực, cơn mưa không được đưa vào căn nhà theo cách trực diện. Thay vào đó, anh giữ lại cảm giác của khoảnh khắc sau cơn mưa, rồi chuyển hóa nó thành những màu sắc, ánh sáng và chi tiết rất nhỏ trong không gian. Toàn bộ căn nhà được đặt trên nền beige nhẹ và ấm, tạo nên một phông nền đủ tĩnh để những chi tiết khác lần lượt xuất hiện. Nổi bật trên nền trung tính ấy là tấm rèm linen chuyển sắc từ đỏ sang beige, một chi tiết vừa mang tính thị giác, vừa tạo nên cảm giác chuyển tiếp rất rõ ràng giữa các trạng thái của không gian.

Trên rèm là những lỗ tròn nhỏ, gợi liên tưởng đến những giọt nước còn đọng lại trên mặt kính sau cơn mưa. Khi ánh nắng đi qua, những khoảng rỗng ấy trở thành những điểm sáng nhỏ rải lên không gian, như thể dấu vết của cơn mưa vẫn còn ở lại. Màu xanh xuất hiện qua sofa và những chi tiết trang trí nhỏ, đại diện cho cây cối bắt đầu sinh trưởng trở lại sau mưa. Trong khi đó, những chiếc đèn mang hình dáng của nấm lại gợi đến một hình ảnh rất tự nhiên: những cây nấm thường xuất hiện sau những cơn mưa.

Những hình ảnh ấy không đứng riêng lẻ. Chúng cùng nhau tạo nên một câu chuyện về sự hồi sinh, nhưng được kể bằng ngôn ngữ của nội thất thay vì những hình ảnh thiên nhiên trực tiếp. Nhà thiết kế Chính Trực không cố tái hiện thiên nhiên trong căn nhà, mà chọn cách giữ lại những liên tưởng ấy qua vật liệu, hình dáng và ánh sáng. Những chi tiết tưởng như rời rạc vì thế cùng nằm trong một mạch cảm xúc: căn nhà không kể về cơn mưa, mà kể về những gì còn lại sau khi cơn mưa đã đi qua.

Tôi không muốn đưa cơn mưa vào không gian một cách trực diện, mà chỉ giữ lại những dấu vết của nó qua màu sắc, ánh sáng và những chi tiết rất nhỏ.

Với anh, ánh sáng không chỉ là cách để nhìn thấy một không gian, mà còn là thứ quyết định không gian ấy được cảm nhận như thế nào. Nhà thiết kế ấy không tìm kiếm một căn nhà luôn sáng rõ, mà chú ý đến cách ánh sáng thay đổi theo từng thời điểm.  Nếu ban ngày, căn nhà được giữ trong trạng thái nhẹ và thoáng, thì khi chiều xuống, không gian bắt đầu chuyển sang một trạng thái hoàn toàn khác.  Với Chính Trực, buổi chiều là thời điểm đẹp nhất. Ánh nắng đi qua lớp rèm linen trở nên mềm hơn, không còn gay gắt mà đủ dịu để tạo nên một bầu không khí dễ chịu, một khoảng thời gian thích hợp để làm việc, đọc sách hoặc đơn giản là ngồi yên trong nhà. Nhưng anh dành nhiều sự chăm chút hơn cho ánh sáng buổi tối. Thay vì một căn nhà được chiếu sáng thật rõ, hệ thống đèn được giữ ở mức thấp và mềm hơn thông thường. Khi một ngày làm việc kết thúc, đôi mắt cũng cần được nghỉ ngơi. Ánh sáng vì thế không nhằm làm mọi thứ trở nên rõ ràng, mà tạo ra một cảm giác bao bọc, tập trung và có phần riêng tư hơn.

Ánh sáng đẹp không nhất thiết phải thật nhiều. Tôi thích thứ ánh sáng đủ mềm để sau một ngày dài, người ta có thể thấy mình được nghỉ ngơi.

Khi thành phố bên ngoài bắt đầu lên đèn, căn nhà cũng chuyển sang một nhịp khác. Ánh sáng được hạ xuống, không trải đều mà tập trung ở từng khu vực, để những khoảng tối tồn tại như một phần của không gian. Sắc đỏ dần hiện rõ hơn, tạo cảm giác ấm áp và bao bọc, như thể căn nhà đang khép lại sau một ngày dài nhưng không hoàn toàn đóng cửa với thế giới bên ngoài. Chính sắc đỏ cũng khiến căn nhà trở nên khác biệt khi đêm xuống. Nếu beige và xanh gợi nên sự hồi sinh của thiên nhiên sau mưa, thì đỏ lại đem đến cảm giác ấm áp của một nơi trú ẩn,nơi con người có thể tạm rời khỏi nhịp sống bên ngoài và trở về với chính mình.

Khi đêm xuống, sắc đỏ và ánh sáng dịu khiến không gian trở nên bao bọc hơn, giống như một cái ôm sau một ngày dài.

Ngay cả ánh sáng tự nhiên cũng được xử lý theo cách có chủ đích. Những mảng cây được đặt trước các ô cửa kính để giảm bớt ánh nắng trực tiếp, nhưng vẫn giữ lại đủ lượng sáng cần thiết cho không gian. Một cách rất tự nhiên để căn nhà vừa kết nối với bên ngoài, vừa tạo ra một lớp riêng tư cần thiết cho người sống bên trong. Ở đây, mỗi thời điểm trong ngày dường như có một cách riêng để căn nhà hiện diện.

Có những căn nhà được tạo ra để giữ người ta lại với thế giới riêng của mình. Có một điều khá đặc biệt trong cách anh hình dung về nhà: anh không xem đó chỉ là nơi để trở về sau một ngày dài, mà còn là nơi để những người khác có thể tìm đến. Với Chính Trực, một căn nhà đẹp không chỉ nằm ở cảm giác khi một người trở về, mà còn ở những người họ muốn mời bước vào.

Anh thích tụ họp bạn bè. Anh thích những buổi gặp gỡ không cần một cái cớ, khi vài người ngồi quanh bàn, một ly cocktail được rót ra, âm nhạc vừa đủ vang và câu chuyện cứ thế kéo dài qua một buổi tối. Vì thế, những chai rượu, hệ thống âm thanh hay cách bố trí chỗ ngồi trong căn nhà không đơn thuần là những lựa chọn về nội thất, mà trở thành một phần trong cách anh sống và kết nối với những người mình yêu quý. Không gian sống này cùng với Chính Trực tạo nên một bầu không khí khiến việc ở nhà trở thành một trải nghiệm mang tính cộng đồng. Điều này cũng lý giải vì sao hình ảnh căn nhà từng khiến nhiều người lầm tưởng đây là một quán bar mới. Bởi Trực vốn muốn tạo ra chính cảm giác ấy: một nơi có đủ sự thân mật của một căn nhà, nhưng cũng có sức hút của một quán bar, nơi mọi người có thể ghé qua, ngồi lại và chia sẻ về một ngày vừa đi qua.

Có lẽ cũng từ đó mà căn nhà của anh mang một tinh thần rất khác: riêng tư nhưng cũng không quá khép kín, đủ tĩnh để một người tìm thấy mình sau ngày dài, nhưng cũng đủ rộng lòng để đón những người khác vào. Chính Trực không tạo ra một không gian để người ta chỉ ghé qua, mà là một nơi khiến họ muốn ngồi lại lâu hơn một chút. Bởi đôi khi, cảm giác thuộc về một ngôi nhà không chỉ đến từ việc mình có một nơi để trở về, mà còn từ việc nơi ấy luôn có chỗ cho những người mình muốn trở về cùng. Âm thanh vì thế trở thành một phần quan trọng trong cách không gian vận hành. Nếu ánh sáng khiến căn nhà thay đổi theo từng thời điểm trong ngày, thì âm nhạc lại là thứ giữ lại những cảm xúc đi cùng những thay đổi ấy. 

Với Chính Trực, âm thanh không phải một lớp trang trí được thêm vào sau cùng, mà là một phần của cách anh cảm nhận không gian. Những bản nhạc được phát từ loa Stanmore IV của Marshall góp phần tạo nên lớp âm thanh đặc trưng cho những buổi gặp gỡ tại đây. Không cần trở thành một chi tiết phô trương, chiếc loa hiện diện như một phần tự nhiên của căn nhà, nơi âm nhạc không chỉ được nghe, mà trở thành một phần của không khí. Chính Trực nhắc đến “If I Have to Go” của Tom Waits khi hình dung về căn nhà: một người đàn ông trở về vào khoảng sáu giờ chiều trong một ngày mưa, những ánh đèn xanh bắt đầu bật lên, thành phố dần chuyển sang một nhịp khác và sau tất cả những chuyển động bên ngoài, điều còn lại chỉ là mong muốn được trở về. Có lẽ chính cảm giác ấy khiến bản nhạc chạm vào tinh thần “After the Rain” mà anh gửi gắm trong căn nhà – khoảnh khắc mọi thứ đã đi qua, thành phố chậm lại và con người cũng có thể thở nhẹ hơn.

Tôi luôn nghĩ âm nhạc cũng giống như ánh sáng, nó có thể thay đổi hoàn toàn cảm giác của một không gian.

“Creep” qua giọng hát của Damien Rice lại mang đến một sắc thái khác – khàn, mộc và có chút mong manh, như một âm thanh chỉ cần vang lên vừa đủ trong một căn phòng đã yên. Chính Trực yêu thích cách bản nhạc ấy giữ lại cảm xúc mà không cần phô bày quá nhiều, cũng giống cách anh muốn âm nhạc hiện diện trong không gian sống. Nó không cần trở thành tâm điểm, chỉ cần xuất hiện đúng lúc để một buổi chiều có thêm chiều sâu, một buổi tối có thêm câu chuyện. Từ ánh sáng, màu sắc đến âm thanh, căn nhà vì thế không đứng yên trong một trạng thái cố định, mà thay đổi cùng với người sống trong nó.

Trong căn nhà ấy, âm nhạc không được xem như lớp nền để lấp đầy khoảng trống. Nó cùng ánh sáng, màu sắc và những người đang hiện diện tạo nên trạng thái của không gian. Một bản nhạc có thể khiến buổi chiều chậm lại; một ánh đèn có thể khiến căn phòng trở nên gần hơn; một ly cocktail có thể mở đầu cho một câu chuyện kéo dài đến tận khuya.

After the Rain vì thế không thực sự kể về một cơn mưa. Nó kể về khoảnh khắc sau đó, khi thành phố đã dịu xuống, cây cối bắt đầu xanh trở lại, ánh sáng trở nên mềm hơn và con người cũng có thêm một lý do để chậm lại. Có lẽ đó cũng là cách Chính Trực định nghĩa một ngôi nhà. Một nơi đủ sáng để làm việc, đủ tối để nghỉ ngơi; đủ riêng tư để một người có thể ở một mình, nhưng cũng đủ rộng mở để bạn bè có thể tìm đến và cùng nhau chia sẻ một buổi tối. Giữa một con hẻm vốn đã có nhịp sống riêng, căn nhà của Trực không cố gắng tách mình khỏi những gì đang diễn ra bên ngoài. Ngược lại, nó tiếp nhận tinh thần của nơi ấy,  sự kín đáo, những cuộc gặp gỡ nhỏ, âm nhạc, những buổi tối kéo dài và cảm giác thân thuộc của một nơi mà người ta luôn muốn quay lại. Bởi sau tất cả, một ngôi nhà có lẽ không chỉ được tạo nên bởi những gì hiện hữu trong đó, mà còn bởi cảm giác nó để lại khi ta bước vào, và cảm giác muốn trở về khi ta bước ra.

🎬 EP 02 | NGÔI NHÀ SAU CƠN MƯA của House of Luxe đã chính thức lên sóng.

📍 Khám phá thêm những nội dung độc quyền về kiến trúc, nội thất và nghệ thuật sống trên LUXUO Việt Nam.


Xem thêm:

HOUSE OF LUXE | Khi ngôi nhà trở thành “khung xương” của ký ức

Video series House of Luxe x Marshall: Lắng nghe câu chuyện của không gian

Lắng nghe “ký ức” về nơi chốn thông qua Marshall Homeline IV


 
Back to top