HOUSE OF LUXE | Khi ngôi nhà trở thành “khung xương” của ký ức
Có những ngôi nhà được nhớ đến bởi kiến trúc. Cũng có những ngôi nhà được nhớ đến bởi những món đồ bên trong. Còn Bone House của KTS Trần Lê Quốc Bình được nhớ đến bởi cách nó lưu giữ những điều thuộc về người sống trong đó: từ bộ khung thép lấy cảm hứng từ cấu trúc nâng đỡ cơ thể, những tác phẩm nghệ thuật mang theo ký ức, đến một khoảng lặng đủ sâu để người sống trong đó có thể nghe thấy chính mình.

Với anh Bình, ngôi nhà không cần phải mang một phong cách cụ thể. Điều quan trọng trước hết là đó phải là một không gian phù hợp với cách anh sống, đủ rộng mở để đón nhận thiên nhiên và đủ rộng để chứa những điều anh yêu thích. Từ đó, ngôi nhà của anh dần hình thành như một không gian đương đại, rộng mở và thích nghi với khí hậu nhiệt đới của Sài Gòn, nơi kiến trúc, nghệ thuật và những ký ức cá nhân cùng tồn tại.
Một ngôi nhà không cần phải mang một phong cách quá rõ ràng. Với tôi, đó trước hết là một không gian phản ánh sở thích và cách sống của chính mình.

Xem thêm:
Video series House of Luxe x Marshall: Lắng nghe câu chuyện của không gian
“Khung xương” của những ký ức
Từ khi còn trẻ, anh Bình đã có một niềm yêu thích đặc biệt với anatomy và hình thể, nơi những đường nét, tỷ lệ và cấu trúc trở thành một nguồn cảm hứng trong cách anh định hình không gian sống. Vì vậy, khi người anh ruột, vốn sở hữu một nhà máy sản xuất thép, trao cho anh bộ khung thép để bắt đầu công trình, những thanh thép ấy cũng gợi lên một liên tưởng tự nhiên về “khung xương” đang nâng đỡ một cơ thể. Bone House ra đời từ chính ý niệm ấy.

Những đường thép để lộ, không che giấu, tạo nên cấu trúc chính của ngôi nhà. Những gam màu trầm ấm giúp làm mềm mại lại vẻ mạnh mẽ của cấu trúc khung thép, đưa không gian về một cảm giác gần gũi và giàu tính hữu cơ. Ở đó, kiến trúc của căn nhà không hướng đến sự hào nhoáng hay phô diễn, mà để bộ khung thép hiện diện một cách tự nhiên, nhường chỗ cho những ký ức và câu chuyện bên trong ngôi nhà.
Nếu bộ khung thép là điểm khởi đầu để hình thành nên Bone House, thì những tác phẩm nghệ thuật lại là thứ khiến không gian này trở thành nơi lưu giữ câu chuyện của người sống trong đó. Mỗi tác phẩm được đưa về không chỉ để trưng bày, mà còn mang theo một phần ký ức và hành trình sưu tầm đã đồng hành cùng anh qua nhiều năm.
Đối với tôi, không gian sống và các tác phẩm nghệ thuật chính là ký ức.

Xem thêm:
Lắng nghe “ký ức” về nơi chốn thông qua Marshall Homeline IV
Xa xỉ là khi ký ức được sống tiếp
Không giống như một “gallery” được tạo ra để trưng bày nghệ thuật, KTS Trần Lê Quốc Bình xem và gọi không gian sống của mình tựa như một “nhà kho” – nơi những tác phẩm anh sưu tập được qua nhiều năm đã ở lại cùng anh. Bởi với anh, tác phẩm nghệ thuật chính là ký ức.
Tôi không nghĩ không gian sống này là một gallery. Tôi muốn nó giống như một nhà kho, nơi có thể chứa lại những ký ức của mình.
Hành trình ấy bắt đầu khi anh còn rất trẻ, khi chỉ mới đi làm được hai tháng, anh đã dành dụm số tiền từ những tháng lương đầu tiên để mua tác phẩm đầu tiên cho mình – một bức tranh của cố họa sĩ Hồ Hữu Thủ. Bức tranh nhỏ chỉ khoảng khổ A4 ấy đã theo người kiến trúc sư từ những năm tháng đầu tiên của hành trình sưu tầm cho đến tận hôm nay.
Đằng sau tác phẩm còn là ký ức về một gallery gần trường Đại học Kiến trúc, nơi anh từng đạp xe ngang qua và bị thu hút bởi màu sắc, ánh sáng trong những không gian trưng bày. Đó cũng là nơi anh gặp người chủ gallery, người sau này dù đã rời Việt Nam vẫn đều đặn gửi thiệp Giáng sinh mỗi năm, như một cách nhắc lại cuộc gặp gỡ đặc biệt với chàng sinh viên năm nào.

Có lẽ vì vậy mà những gì anh sưu tầm cũng giống như một hành trình được ghi lại bằng hình ảnh. Mỗi nơi anh từng đi qua, mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi dấu mốc trong hành trình sống đều có thể để lại một điểm chạm và dần tìm thấy vị trí của mình trong không gian này. Những ký ức ấy không nằm yên trong quá khứ, mà tiếp tục hiện diện cùng anh qua từng tác phẩm, trở thành một phần của đời sống hiện tại.

Trong vô vàn các tác phẩm anh đã sưu tầm, có một bức tranh của cố họa sĩ Thái Tuấn đặc biệt khiến anh nhớ về quê hương. Khi đứng trước tác phẩm lần đầu tiên, hình ảnh người đàn ông hiện ra giữa một không gian cũ kỹ, trầm mặc đã mang đến cho người kiến trúc sư trẻ tuổi lúc ấy một cảm giác rất khó gọi tên. Hình ảnh ấy gợi lên trong anh cảm giác về những người thân thuộc thuộc về một thế hệ trước, về một câu chuyện gia đình mà chính anh cũng chưa thể lý giải.
Khi lần đầu đứng trước tác phẩm của Thái Tuấn, tôi có cảm giác như một dòng điện chạy qua người. Đó là một cảm giác rất khó gọi tên, nhưng tôi chưa bao giờ quên.
Chỉ đến sau này, khi biết cố họa sĩ Thái Tuấn cũng là người gốc Quảng Trị – vùng đất quê hương của mình – cảm giác ấy mới dần có một lời giải. Có lẽ sự tương đồng về nguồn cội đã khiến hình ảnh người đàn ông trong tranh chạm vào một lớp ký ức sâu hơn: ký ức về quê hương, về những thế hệ đi trước và về một phần gia phả mà anh chưa từng nhìn thấy bằng mắt nhưng vẫn cảm nhận được sự hiện diện. Chính sự kết nối không thể lý giải ngay từ lần đầu ấy khiến tác phẩm trở thành một trong những ký ức đặc biệt nhất trong hành trình sưu tầm của anh.

Và đó có lẽ cũng là điều khiến những bức tranh trong ngôi nhà của anh trở nên đặc biệt hơn. Những bức tranh trong Bone House vì thế không chỉ hiện diện như những tác phẩm nghệ thuật, mà còn trở thành một phần trong đời sống của anh, mỗi lần nhìn thấy lại gợi về những con người, vùng đất và những năm tháng đã đi qua.
Xem thêm:
House Of Luxe: Bất động sản nghệ thuật – Xu hướng hoàn mỹ
Âm thanh đánh thức một cơ thể sống
Nếu có một điều Bình trân trọng nhất ở Bone House, đó không phải là những vật liệu đắt giá hay quy mô của không gian, mà là sự yên lặng. Chính sự tĩnh lặng ấy cho phép anh lắng nghe rõ hơn những âm thanh vốn dễ bị bỏ qua trong đời sống đô thị: tiếng lá cây, tiếng mưa, tiếng gió. Và cũng nhờ không gian không bị lấp đầy bởi những âm thanh bên ngoài, khi một bản nhạc được bật lên, anh có thể cảm nhận trọn vẹn hơn từng lớp âm thanh, từng nhịp điệu và cảm xúc mà người nghệ sĩ gửi vào đó, mà không bị những tiếng ồn khác làm xáo động. Những bản Jazz acoustic hay âm nhạc của The Weeknd vì thế tìm được một không gian riêng để hiện diện tại Bone House.

Tôi thích những âm thanh có nhiều lớp, vì mỗi lớp âm thanh đều góp phần tạo nên một không gian rất riêng, một không gian gần với cuộc sống của tôi.
Từ tiếng lá cây, tiếng mưa, tiếng gió đến những bản nhạc được phát từ loa Stanmore IV của Marshall, mỗi âm thanh đều có chỗ của mình trong khoảng tĩnh mà anh tạo nên cho ngôi nhà. Và cùng với cách anh sống với nghệ thuật, Bone House cũng dần trở thành một không gian để anh chia sẻ.

Tôi muốn những tác phẩm mình có được và những giá trị nghệ thuật ấy được chia sẻ đến càng nhiều người càng tốt.
Anh thường mời bạn bè, kể cả những người chưa từng tiếp xúc nhiều với nghệ thuật, đến Bone House để cùng nhìn ngắm và cảm nhận những tác phẩm anh đã sưu tập qua nhiều năm. Đặc biệt, anh mong muốn con của những người bạn mình có cơ hội bước vào không gian này, được nhìn thấy những tác phẩm nghệ thuật và tự hình thành cho mình một cách cảm nhận riêng. Bởi anh tin rằng khi những đứa trẻ được tiếp cận với nghệ thuật từ sớm, những giá trị ấy có thể tiếp tục tạo ra ảnh hưởng tích cực cho chính các em và cho cả cộng đồng sau này.

Có lẽ vì thế, Bone House không phải một căn nhà được xây để phô diễn sự xa xỉ, mà là một “cơ thể” được tạo nên từ “khung xương” thép và nuôi dưỡng bằng những điều đã trở thành một phần trong đời sống của người sở hữu – những ký ức được lưu giữ qua tranh, những âm thanh được cảm nhận trong không gian và sự tĩnh lặng bao quanh đời sống thường ngày. Với anh, điều đáng giá nhất mà Bone House mang lại là một nơi đủ tĩnh để lắng nghe chính mình, đủ rộng để chứa những điều anh yêu, và đủ mở để những ký ức ấy tiếp tục được sống cùng những người khác.
Khung xương tạo nên ngôi nhà. Nhưng ký ức mới khiến nó trở thành một nơi để trở về.



