Triển lãm “Ký ức giả định” khám phá ký ức đa tầng qua tác phẩm của Nguyễn Hoàng Ngân và Lê Quý Anh Hào
Triển lãm nghệ thuật “Ký ức giả định” là hành trình nghệ thuật tìm về những mảnh ghép tâm hồn được tái lập qua lăng kính của hai nghệ sĩ tài hoa Nguyễn Hoàng Ngân và Lê Quý Anh Hào, dẫn dắt người thưởng lãm bước vào những miền ký ức không còn nguyên vẹn và mở ra cảm giác vừa gần gũi vừa xa vắng về những điều từng tồn tại trong ký ức con người.

Nghệ thuật vốn không bao giờ là một điểm dừng chân cố định mà chính là hành trình của những sự tái lập liên tục. Triển lãm “Ký ức giả định” là cuộc đối thoại thị giác giữa hai nghệ sĩ Nguyễn Hoàng Ngân và Lê Quý Anh Hào, nơi quá khứ không hiện diện như một sự thật hiển nhiên, mà như một thực thể được tái cấu trúc qua bút pháp, hình ảnh và âm thanh. Tại đây, ký ức trở thành một “giả định”, một khả năng khác của sự thật, một không gian nơi nỗi nhớ được thêu dệt bởi cả sự hiện hữu và sự lãng quên.
Ký ức giả định: Tái lập đa chiều từ tâm tưởng

Ký ức của hai nghệ sĩ không được trình hiện như một ngăn tủ chứa đựng những sự kiện bất biến. Thay vào đó, những ký ức này được “tái lập” thông qua sự va chạm của nhiều chiều kích nghệ thuật khác nhau. Ở đó, chất liệu truyền thống như mực tàu, giấy bồi và thủy mặc đối thoại cùng tư duy nghệ thuật đương đại thông qua trừu tượng, sắp đặt không gian và video art. Bên cạnh đó, không gian triển lãm được dẫn dắt bởi một sự nương tựa nhịp nhàng giữa các giác quan, khiến người xem không chỉ thưởng lãm bằng mắt mà còn nghe thấy những chuyển động ngầm từ bên trong.
Tác phẩm sắp đặt của Nguyễn Hoàng Ngân đã đặt chiếc Grand Piano màu đỏ rực giữa đám mây ký ức bằng giấy nhuộm mực đen như một nốt lặng đầy uy quyền. Dù không cất lên bất kỳ giai điệu nào, sự hiện diện của cây đàn vẫn tạo nên một tần số rung động đặc biệt, như một khoảng lặng đủ sức kết nối trực giác người xem với những miền ký ức xa xăm.
Trong khi đó, hình ảnh video đen trắng cùng bút pháp thủy mặc của Lê Quý Anh Hào tạo nên một điểm tựa cho thị giác một cách chậm rãi. Những hình ảnh động và tĩnh chuyển tiếp nhau, khắc họa nên một dòng chảy thời gian không tuyến tính, nơi mỗi họa tiết đều là một điểm tựa để tâm hồn bấu víu vào khi đối diện với hư vô.
Xem thêm:
All About Art Gallery: Phòng tranh tương lai, nơi bao quát mọi khía cạnh sưu tập nghệ thuật
Nguyễn Hoàng Ngân: Sự chuyển động của nội tâm qua Mặc và Sắc
Nếu ký ức là một dòng chảy cảm xúc, thì các tác phẩm của Nguyễn Hoàng Ngân chính là những khoảnh khắc dòng chảy ấy lắng đọng trên bề mặt hội họa. Thông qua bút pháp trừu tượng kết hợp thư pháp đương đại bằng mực trên giấy bồi toan, nữ nghệ sĩ không lựa chọn cách mô tả ký ức bằng hình ảnh cụ thể. Thay vào đó, cô sử dụng kỹ thuật loang màu thủy mặc và “phá mặc” để tạo ra những vùng mờ chồng lấp, tái lập hình hài bằng “cảm thức”

Trong thực hành nghệ thuật của Nguyễn Hoàng Ngân, mực tàu không chỉ là chất liệu tạo hình, mà còn đại diện cho chiều sâu tĩnh lặng của nội tâm. Ngược lại, acrylic không chỉ là màu sắc, mà còn là sự bùng nổ của cảm xúc hiện tại, tạo nên sự đối lập đầy hấp dẫn giữa tĩnh và động. Những nét thư pháp trở thành những “ký tự nội tâm”, khiến người xem phải đọc cả bằng trực giác. Chính vì vậy, những bức họa trừu tượng và thư pháp đương đại của Nguyễn Hoàng Ngân luôn không ngừng chuyển động, như đang tự chất vấn chính bản thể của mình trên mặt toan.

Điểm nhấn đặc biệt trong không gian triển lãm nằm ở tác phẩm sắp đặt kết hợp giữa đám mây ký ức bằng giấy nhuộm mực đen truyền thống và chiếc đàn Grand Piano màu đỏ rực. Sự đối lập mạnh mẽ về thị giác này gợi mở về một sự va chạm văn hóa và thời gian, nơi âm thanh cổ điển phương Tây gặp gỡ sự thâm trầm của triết học phương Đông, tạo nên một không gian giả định về sự giao thoa giữa cũ và mới, giữa tĩnh và động.
Xem thêm:
“Con người – Tự nhiên”: Một triển lãm nghệ thuật thú vị của AZ Gallery
Trò chuyện cùng Trần Đan Vy về bộ sưu tập Bốn Mùa của 1618m Gallery
Lê Quý Anh Hào: Sự giao thoa giữa Điện ảnh và Hội họa

Nếu Nguyễn Hoàng Ngân tiếp cận ký ức bằng trực giác và cảm xúc nội tâm, thì nghệ sĩ này tiếp cận chủ đề với lăng kính mang tính tự sự và hoài niệm sâu sắc khi di chuyển nhịp nhàng giữa kỹ thuật thủy mặc trên giấy và sơn dầu trên toan, tạo ra nhịp cầu nối giữa tính ước lệ của hội họa truyền thống và sự trực diện của hội họa hiện đại. Trong tác phẩm của anh, sắc đen và trắng, chất liệu hội họa và hình ảnh điện ảnh liên tục đan xen, tạo nên một tọa độ cảm xúc nơi người xem có thể soi chiếu chính mình.

Những mảng ký ức trong sáng tạo của Anh Hào thể hiện sự kết nối sâu sắc giữa nhiều nguồn tư liệu khác nhau với lối kể chuyện mang đậm dấu ấn điện ảnh và hội họa. Người nghệ sĩ đã mượn những mảnh vụn từ ký ức tập thể từ các bộ phim như Xích lô (1995) của đạo diễn Trần Anh Hùng, và phim tài liệu Sad song of yellow skin (1970 ) của đạo diễn Michael Rubbo để xây dựng nên một thực tại mới. Việc chuyển hóa các tư liệu này thành nghệ thuật hình ảnh động là một sự tái chiếm lĩnh không gian lịch sử. Những hình ảnh đen trắng của một Sài Gòn xưa cũ, trần trụi và đầy ám ảnh được bóc tách, sắp xếp lại thành những phân mảnh rời rạc. Video này không còn là một bộ phim điện ảnh, mà đã trở thành một dòng ký ức tập thể mà người nghệ sĩ “giả định” lại, đưa những nỗi đau và vẻ đẹp của quá khứ trở thành một trải nghiệm cá nhân hoàn toàn mới mẻ cho người xem.
Xem thêm:
Trò chuyện Art Republik: Nghệ sĩ gốc Việt từng hợp tác cùng Hermès, Chanel, Richard Mille – Kongo và kế hoạch mở boutique gallery ở Hà Nội
Sự gặp gỡ của hai cá tính sáng tạo tại Sigma Gallery

Sự kết hợp giữa hai nghệ sĩ đã tạo nên một cấu trúc đa tầng cho buổi trưng bày. Từ mực tàu cổ điển đến video số hóa, từ những mảng màu trừu tượng rực rỡ đến sắc thái đen trắng tối giản của video và thuỷ mặc, tất cả đều hòa quyện một cách hoàn hảo. Ngoài ra, không gian triển lãm cũng được mở rộng từ mặt phẳng của tranh sang chiều sâu của sắp đặt vật thể và thời gian tuyến tính của video.
Mỗi tác phẩm trở thành một điểm chạm mong manh giữa ký ức cá nhân và ký ức tập thể. Khi vệt màu loang của Nguyễn Hoàng Ngân giao cắt cùng thước phim đen trắng của Lê Quý Anh Hào, khi sắc đỏ của chiếc đàn đối diện với chiều sâu của mực tàu, một “thực tại giả định” được ra đời.
Diễn ra từ ngày 30/4/2026 – 30/5/2026 trong không gian của Sigma Gallery tại Global City, triển lãm “Ký ức giả định” không đưa ra một đáp án chính xác về quá khứ, mà chỉ âm thần mời gọi người xem bước vào một hành trình của sự hoài nghi đầy mỹ cảm rằng: Liệu những gì chúng ta ghi nhớ có phải là sự thật, hay chỉ là những mảnh ghép được ta tự tay tô vẽ lại theo thời gian? Đây là thực tại, hay chỉ là những ký ức đang khẽ chạm vào nhau trong không gian này?

















